BREAKING NEWS

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

Chợt nhớ tới Trường Thành


Đã có lần thầy giáo dạy tiếng Trung của tôi từng nói một câu như thế này:
"Bất đáo Trường Thành phi hảo hán", 
dịch nôm na có nghĩa là "Không đến Trường Thành thì chưa phải là hảo hán".

Tôi rất thắc mắc không biết tại sao câu nói đó lại có ý nghĩa như vậy.

Rồi cũng đến cái ngày chính tôi được đặt chân lên "Trường Thành" đó. Ngày tôi đến là một ngày trời đầy mây mù, tầm mắt không nhìn rõ được phía xa, chỉ có thể mờ mờ ảo ảo nhìn thấy những dãy núi trùng điệp gối lên nhau trải dài đến tận chân trời, nằm trên những dãy núi đó là những tháp canh được nối với nhau, kéo dài không biết đến điểm dừng.


Khi leo lên một đoạn khá dài của Trường Thành, tôi mới hiểu ra rằng tại sao khi đến được Trường Thành mới được gọi là "hảo hán" (hoặc có thể là chỉ là do tôi nghĩ vậy thôi, chứ không rõ người xưa họ quan niệm như thế nào). 
Đối với những người sức khỏe vốn không tốt như tôi mà phải leo hàng trăm bậc đá, mỗi bậc cao gấp đôi bậc thang bình thường, đôi khi có những bậc còn bị mòn vẹt và trơn tuồn tuột, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi là có thể trượt ngã như chơi, thì khi đi được cả một quãng Trường Thành dài cũng đã cảm thấy bản thân mình rất "hảo hán" rồi.

Phiến đá khắc dòng chữ "不到长城非好汉" - Bất đáo Trường Thành phi hảo hán

Nhưng dù có tự thấy mình "hảo hán" đến đâu thì khi đứng trước khung cảnh hùng vĩ như vậy, bất cứ ai cũng phải thầm công nhận mình vẫn vô cùng nhỏ bé khi bốn bề xung quanh là núi non trùng điệp, những đoạn thành dài không thấy điểm đầu điểm cuối, rồi chỉ cần giơ tay ra là bạn có thể cảm thấy như mình sắp chạm được tới mây vậy. Đứng trước khung cảnh hùng vĩ, mênh mông này mới biết con người ta vẫn còn nhỏ bé như thế nào.
"Trèo lên Vạn Lý Trường Thành
Bâng khuâng mình bỗng thấy mình nhỏ nhoi..."


Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

[Lời dịch] Từng Bước - Ngũ Nguyệt Thiên (OST Bộ Bộ Kinh Tình)


Kōng wú yī rén de dà jiē
Chuǎng rù wú rén hūn shā diàn
wèi nǐ pī shàng xuě bái shì yán
Shì jiè yǐ huī fēi yān miè
ér ài chù lì gāo lóu jiān
nǐ shì zhēn de
huò shì wǒ de huàn jué

Shí guāng yí wàng de bèi miàn
dú zuò cán pò dì tái jiē
nǎ ge luàn shì méi yǒu lí bié
Tiān kōng hé wǒ de zhōng jiān
zhǐ shèng qīng pén de sī niàn
Rú guǒ xiāng shí bù néng xiāng liàn shì bù shì hái bù rú cā jiān

Zài shī qù nǐ de fēng jǐng lǐ miàn
nǐ què zhàn jù le měi yī tiáo jiē
Yī bù bù céng jīng
Yī bù bù xiǎng niàn
zài jiǎo xià màn yán

Zài chōng mǎn nǐ de huí yì lǐ miàn
wǒ dú zì liú làng hǎi jiǎo tiān biān
Yī bù bù zǒu guò
dāng shí xīn yuàn

Gé lín wēi zhì dà zhōng qián
guī líng chāo zài de shāng bēi
bèi zhe wǒ hé wǒ de nuò yán
Yī qǐ jì huà de lù xiàn
Duì zhào gū dān de lǚ diàn
yī shēng wǎn'ān
què yòu huàn xǐng lèi xiàn

Shí dài guǎng chǎng de kuà nián
Yí hé huā jì de lán tiān
Shù zhe yuàn wàng zài nǐ zhǐ jiān
Dāng shí yǒu duō shǎo xīn yuàn
jiù yǒu duō shǎo de cán quē
Rú guǒ hòu huǐ bù néng hòu tuì
shì bù shì jiù zhǐ néng wǎng qián

Zài shī qù nǐ de fēng jǐng lǐ miàn
nǐ què zhàn jùle měi yī tiáo jiē
Yī bù bù céng jīng
Yī bù bù xiǎng niàn
zài jiǎo xià mànyán

Zài chōng mǎn nǐ de huí yì lǐ miàn
wǒ dú zì liú làng hǎi jiǎo tiān biān
Yī bù bù zǒu guò
dāng shí xīn yuàn

Shēng rú fú píng bān bēi wéi
ài què cāng qióng bān zhuàng liè
Wǒ yào wèi nǐ pá shàng zuì xiǎn shānyuè
Zǒu guò zuì qíqū juàn liàn
Yī bù yī bù chuān yuè

Zài shī qù nǐ de fēng jǐng lǐ miàn
nǐ què zhàn jùle zhěng gè shì jiè
Měi yī zhāng xiàng piàn
měi yī gè fáng jiān
měi yī dī yǎn lèi

Zài chōng mǎn nǐ de huí yì lǐ miàn
wǒ dú zì yī rén hé
yǎn lèi zhōu xuán
Yī bù bù zǒu xiàng
gū dān de míngtiān

Yěxǔ zài lái shēng de
mǒu gè míngtiān
wǒ men néng zài xiě
xīn de qíng jié
Yī bù bù wán chéng
dāng shí xīn yuàn
Yī bù bù wán chéng
zuì měi cán quē
_________________________________

Phố xá thênh thang không bóng người
Anh một mình lạc vào tiệm áo cưới
Vì em anh khoác lên mình lời thề tuyết trắng

Nên dù cả thế giới đã tan thành mây khói
Tình yêu của anh vẫn sừng sững hiên ngang
Em là thật đó hay chỉ là ảo giác của anh!?

Đằng sau quãng thời gian bị lãng quên
Chỉ còn anh ngồi cô đơn trên bậc thềm đổ nát
Loạn lạc nào mà không có biệt ly?

Khoảng không giữa anh và bầu trời
Chỉ còn lại nỗi nhớ dây dưa không dứt
 Nếu như gặp gỡ để rồi phải xa nhau
Thì chi bằng lúc đầu ta lướt qua nhau...

Nơi chốn xưa anh để lạc mất em
Nhưng sao anh vẫn cảm giác em tồn tại khắp mọi nơi...
Từng bước, từng bước trôi qua,
Từng bước, từng bước nhớ nhung...
Đi theo mỗi bước chân của anh

Trong dòng hồi ức ngập tràn hình ảnh em
Một mình anh lưu lạc nơi chân trời góc biển
Từng bước... bỏ lỡ tâm nguyện ngày ấy của đôi ta.


Trước khi đồng hồ ở Greenwich điểm 12 giờ
Thì có lẽ nỗi đau đã không thể kiểm soát nữa
Mang theo anh và lời hứa của chính mình

Con đường mà hai ta đã chọn
Giống như một khách sạn cô tịch
Chỉ một âm thanh "Chúc ngủ ngon"
Cũng có thể đánh thức nước mắt tuôn rơi

Quảng trường Thời Đại một ngày năm mới
Trời xanh như mùa hoa nở ở Di Hòa Viên
Đôi ta đếm ước nguyện bằng những ngón tay của em

Ngày ấy có bao nhiêu ước nguyện
Thì có bấy nhiêu khiếm khuyết
Nếu như hối hận... cũng chẳng thể lùi bước.
Không phải chỉ còn cách tiến về phía trước hay sao?

Giữa khung cảnh khi đã mất em
Nhưng sao anh vẫn cảm giác em tồn tại khắp mọi nơi?
Từng bước, từng bước trôi qua,
Từng bước, từng bước nhớ nhung...
Đi theo mỗi bước chân của anh

Trong dòng hồi ức ngập tràn hình ảnh em
Một mình anh lưu lạc nơi chân trời góc biển
Từng bước... bỏ lỡ tâm nguyện ngày ấy của đôi ta.


Sinh mệnh giống như cây Phù Bình nhỏ bé
Tình yêu lại dũng cảm giữa trời xanh
Vì em anh sẽ leo lên ngọn núi nguy hiểm nhất
Để đi tiếp chuyện tình trắc trở của đôi ta
Từng bước... từng bước... vượt qua


Giữa khung cảnh khi đã mất em
Nhưng sao anh vẫn cảm giác em tồn tại khắp mọi nơi?
Mỗi bức chân dung, mỗi căn phòng
Mỗi giọt nước mắt...

Trong dòng hồi ức ngập tràn hình ảnh em
Chỉ có mình anh nếm trải vị nước mắt
Từng bước, từng bước... anh đến một ngày mai cô đơn

Có lẽ vào một ngày nào đó ở kiếp sau
Chúng ta sẽ cùng nhau viết nên một câu chuyện mới
Từng bước từng bước... hoàn thành ước nguyện dang dở ngày ấy
Từng bước từng bước... hoàn thành những khiếm khuyết xinh đẹp nhất...


Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2014

Câu thoại bất hủ trong Titanic :)


"Thắng tấm vé để lên tàu là điều may mắn nhất trong cuộc đời anh, Rose à.
Nó mang anh đến với em, và anh rất biết ơn điều đó.

Cho nên em phải làm điều này vì anh.
Hãy hứa với anh rằng em sẽ sống sót, hứa với anh rằng em sẽ không từ bỏ, dù xảy ra bất cứ chuyện gì.
Cho dù có tuyệt vọng đến đâu.

Hãy hứa với anh đi Rose. Và hãy sống sót...!"
_____________________

Một trong những bộ phim hay nhất mà mình từng được xem. Dù đã xem không biết bao nhiêu lần nhưng lần nào xem lại cũng cảm thấy mới mẻ và hay như lần đầu :) Rất xứng đáng là bộ phim giành được nhiều giải Oscar nhất từ trước đến nay ^^

Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

Hãy hẹn hò với một cô gái thích đọc sách



Bạn nên hẹn hò với một cô gái thích đọc sách.

Hẹn hò với một cô gái hay đọc sách. 
Hẹn hò với một cô gái dành dụm tiền mua sách thay vì quần áo, 
một cô gái gặp rắc rối với việc làm sao có thể xếp sách vào đầy giá của cô ấy. 
Một cô gái có danh sách những tác phẩm cô ấy muốn đọc,
hay một quyển số ghi lại những câu thoại mà cô ấy thấy hay.

Hãy tìm cô ấy, một người con gái luôn có một cuốn sách đọc dở trong túi.
Một cô gái lặng yên ngước nhìn những kệ sách trong cửa hàng. 
Một cô gái không cưỡng lại được mùi hương từ những trang giấy, 
đặc biệt là những trang giấy mới.

Đó là cô gái ngồi bình yên trong một quán coffee, đắm chìm vào thế giới của một cuốn sách.
Nếu bạn lại ngồi cùng cô ấy, cô ấy sẽ liếc nhìn bạn rồi nhanh chóng quay lại thế giới của mình. 
Hãy hỏi cô ấy về cuốn sách.

Một cô gái yêu thích sách có thể cho bạn một cuộc sống đầy màu sắc. 
Hãy hẹn hò với cô ấy nếu bạn xứng đáng với điều đó.

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

One day I'll be there, I promise.

Colmar, Alsace, France










One day I'll be there, I promise.
This entry is the promise.

Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

Là em tự đa tình - Hồ Dương Lâm


是我在做多情种 - 胡杨林
Là em tự đa tình - Hồ Dương Lâm

如花似梦
rú huā sì mèng

是我们短暂的相逢
shì wǒ men duǎn zàn de xiāng féng

缠绵细语
chán mián xì yǔ

胭脂泪飘落巷口中
yān zhī lèi piāo luò xiàng kǒu zhōng

幽幽听风声心痛
yōu yōu tīng fēng shēng xīn tòng

回忆嵌在残月中
huí yì qiān zài cán yuè zhōng

愁思暗暗生难重逢
chóu sī àn àn shēng nán chóng féng

沉醉痴人梦
chén zuì chī rén mèng

今生已不再寻觅
jīn shēng yǐ bù zài xún mì

逝去的容颜叹息
shì qù de róng yán tàn xī

冷清化一场游过往
lěng qīng huà yī cháng yóu guò wǎng

只剩花前痴梦
zhī shèng huā qián chī mèng

寂寞画鸳鸯相望
jì mò huà yuān yāng xiāng wàng

是我在做多情种
shì wǒ zài zuò duō qíng zhǒng

深情已不懂人憔悴
shēn qíng yǐ bù dǒng rén qiáo cuì

消散烟雨中
xiāo sǎn yān yǔ zhōng
____________________________

Như hoa, như mộng
Là cuộc tương phùng ngắn ngủi của đôi ta
Mưa bụi triền miên
Giọt lệ yên chi nhẹ rơi vào khóe miệng

Trầm ngâm nghe tiếng gió đau lòng
Hồi ức khắc vào mảnh trăng khuyết
Nỗi sầu tư lặng lẽ, khó được trùng phùng
Chìm say vào giấc mộng cuồng si

Kiếp này đã không còn tìm kiếm
Dung nhan đã mất đi để lại tiếng thở dài
Lãnh đạm hóa thành một cuộc vui
Quá khứ chỉ còn hoa trước mộng

Cô đơn vẽ uyên ương ngóng đợi
Là tự em vẫn đa tình
Thâm tình không hiểu được người tiều tụy
Tan biến trong làn mưa mờ khuất

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Nhật ký của tôi - một thành viên nhóm Tấm Cám


Xin chào các bạn, hôm nay tôi xin viết một chút về nhóm môn Thiết kế quảng cáo của tôi - nhóm Nón lá - nhóm Tấm Cám.

Trong nhóm thiết kế của tôi, có lẽ tôi là người "được" ăn củ hành nhiều nhất, vì mỗi lần tôi thiết kế xong bài nào là y như rằng bài đấy không đạt yêu cầu và phải làm lại từ đầu. Dù cho bây giờ tôi đã hoàn thành xong các tác phẩm của mình, tuy những tác phẩm đó vẫn chưa phải là đạt lắm nhưng tôi không thể sáng tạo thêm được gì nữa, làm đi làm lại cũng đến 30 lần cho nên chất xám của tôi nó đã cạn kiệt lắm rồi. Nhưng đối với tôi, những thử thách đó càng giúp tôi trưởng thành hơn, chịu đựng áp lực tốt hơn, để rồi sau này nó sẽ giúp đỡ tôi rất nhiều trong công việc.




Có lẽ nhóm tôi là nhóm có sự bất đồng quan điểm nhiều nhất trong cả 9 nhóm môn Thiết kế, hễ mở mồm ra là cãi nhau, là đấu khẩu với nhau, mỗi thành viên đều có "cái tôi" quá lớn nên chỉ muốn bảo vệ bằng được quan điểm của mình. Tuy nhiên càng ngày chúng tôi càng hiểu nhau hơn, càng biết tôn trọng ý kiến của nhau hơn và cũng biết tiếp thu nhận xét của nhau để cả nhóm cùng hoàn thành tốt công việc. Dần dần chúng tôi quý mến nhau hơn, nhiều khi những lời nói ra không phải là cãi nhau nữa mà là những lời quan tâm, động viên lẫn nhau, chúng tôi còn chủ động giúp đỡ nhau hoàn thành nhiệm vụ của từng người.

Có một bạn ở nhóm khác đã nói nhóm chúng tôi như thế là không biết cách làm việc nhóm, bởi việc gì các thành viên cũng đều làm chung với nhau, không phân chia công việc cụ thể. Không phải là nhóm tôi không có sự phân chia công việc, nhưng nếu phân chia như thế thì sẽ có người phải làm rất nặng và có người sẽ được làm nhẹ hơn. Người bạn đó nói muốn có kết quả tốt thì phải chấp nhận như thế thôi. Đúng vậy, có thể kết quả nhóm tôi sẽ không được cao nhưng chúng tôi có sự quan tâm đến nhau, không muốn người này làm việc nặng hơn những người kia, như vậy thì thật không công bằng, phải không?

Chính vì vậy, tuy nhóm tôi về sau có không đạt được kết quả cao như các nhóm khác thì nhóm chúng tôi vẫn sẽ vui vẻ chấp nhận điều đó vì tất cả thành viên đều đã cố gắng hết sức mình, mỗi thành viên đều nhờ thế mà trưởng thành hơn, nghị lực hơn, bản lĩnh hơn và biết yêu thương nhiều hơn.

Xin gửi những cái ôm ấm áp nhất đến các thành viên nhóm Tấm Cám:
♥ Nguyễn Hồng Hạnh 
♥ Bùi Việt Anh
♥ Hoàng Thị Hoàng
♥ Vương Thị Tuyết Trinh
 
Back To Top
Copyright © 2014 The Talking Clock. Designed by The Talking Clock